Hành trình mang "yêu thương" tới các bạn nhỏ vùng cao Hà Giang của Đại gia đình Song Ngữ tràn ngập những kỉ niệm đáng nhớ và ý nghĩa trong từng ngày ở mảnh đất địa đầu tổ quốc.
Vậy là trọn vẹn 4 ngày đêm mang "yêu thương" đến với mảnh đất đầy gian khó Hà Giang đã khép lại (từ 17/4 đến 20/4/2025). Một chuyến đi không chỉ ghi dấu bởi những cung đường đèo quanh co hun hút, những giờ rong ruổi triền miên trên xe, mà còn lắng đọng bởi biết bao cung bậc cảm xúc không thể gọi thành tên. Chúng tôi đã đi – để thấu hiểu - Chúng tôi đã đến – để lắng nghe và chạm vào trái tim của vùng đất nơi cực Bắc Tổ quốc. Cao nguyên đá Đồng Văn hiện ra như một bức tranh thủy mặc huyền ảo, nơi cảnh sắc ngỡ như bồng lai, mây vắt ngang núi, đá ôm lấy trời, và con người ở đó – mộc mạc, chân thành và đôn hậu vô cùng. Mỗi nụ cười của các em nhỏ, mỗi ánh nhìn của thầy cô giáo nơi đây đều gợi trong lòng chúng tôi một niềm xúc động sâu xa, như được đánh thức bởi vẻ đẹp giản dị mà lớn lao của nghị lực và tình yêu thương.
Chuyến đi là hành trình của sự "hiểu và chia sẻ".
Hiểu để trân trọng.
Chia sẻ để lan tỏa yêu thương.
Đã có rất nhiều yêu thương ở chốn này khi đoàn Song Ngữ có dịp ghé thăm
Tận mắt chứng kiến những khó khăn chất chồng nơi 4 điểm trường: Trường Mầm non Lũng Táo, PTDT BT TH-THCS Lũng Táo, PTDTNT Đồng Văn và Trường Mầm non Ma Lé, chúng tôi mới càng thấm thía thế nào là bám trường, bám lớp giữa muôn trùng gian khó. Những con đường dốc dựng đứng như vắt ngang lưng núi, những bước chân thầy cô đi không chỉ qua địa hình mà còn vượt qua cả những khắc nghiệt của thiên nhiên và thiếu thốn trăm bề. Lần này, một thực tế khiến chúng tôi nghẹn lòng hơn cả: thiếu nước nghiêm trọng. Nước – thứ tưởng như hiển nhiên trong đời sống hàng ngày – nơi đây lại được chắt chiu từng giọt một. Những câu chuyện mộc mạc nhưng đầy chua xót: nước chỉ đủ ưu tiên cho bếp ăn và vệ sinh cá nhân tối thiểu; nước vo gạo, rửa rau đều được giữ lại để dội nhà vệ sinh. Chúng tôi lặng người khi nghe thầy cô kể, nhìn ánh mắt trẻ thơ sáng lên khi được cầm chai nước sạch – một thứ xa xỉ giữa cao nguyên đá khô cằn.

Có thể san sẻ được chút yêu thương tới thầy cô và các bạn nhỏ nơi đây là điều hạnh phúc của cả đoàn Song Ngữ những ngày ghé thăm đó
Mỗi câu chuyện là một vết lặng trong tim, khiến chúng tôi thêm trân trọng từng điều tưởng như rất đỗi bình thường trong cuộc sống của mình. Và rồi, giữa cái thiếu thốn ấy, vẫn có những điều khiến lòng người ấm lại: Những chiếc bàn ghế mới, những chiếc nệm, chăn, gối và đồ dùng sinh hoạt được trao tận tay các em như những món quà của mùa xuân muộn. Chúng tôi bắt gặp ánh mắt lấp lánh, nụ cười bẽn lẽn nhưng rạng rỡ của các em nhỏ. Thầy cô nắm tay chúng tôi thật chặt – cái nắm tay không lời nhưng chan chứa tình nghĩa. Phụ huynh học sinh mộc mạc, đơn sơ mà tha thiết, khiến chúng tôi cảm thấy: mỗi hành trình trao đi – là một hành trình nhận lại.
Đến và đi đều là những phút giây bất ngờ cùng sự lưu luyến
Biết ơn tất cả!
Biết ơn tập thể thầy cô giáo, học sinh và quý phụ huynh Trường Tiểu học Song Ngữ đã cùng nhau góp sức cho chuyến thiện nguyện lần này.
Biết ơn những anh chị phụ huynh, cựu phụ huynh đã gác lại công việc, không quản đường xa để cùng chúng tôi đi đến nơi cuối trời Tổ quốc, mang theo những món quà và cả những sẻ chia đầy yêu thương.
Và con số sau cùng – không chỉ là số liệu: 243.438.000 VNĐ – mà là kết tinh của trái tim. Là sự lan tỏa của những tấm lòng, từ khắp nơi quy tụ về nơi địa đầu Hà Giang – để cùng thắp lên hy vọng, để gieo những hạt mầm tử tế giữa đá tai mèo.
Cho đi để nhận lại. Hành trình từ trái tim đến trái tim của tập thể trường Tiểu học Song Ngữ Vũng Tàu luôn lấp lánh "Yêu Thương" đến thế! Hẹn gặp lại ở nhiều hành trình yêu thương nữa trong tương lai.